Be as crazy as the word means

Your awesome Tagline

0 notes

Just

Just hope destined to disappointment
Just feelings deprived when not even told
Just heart drown in harmless words
Just …

0 notes


草の露
先端にくっついて
落ちた
「ざあざあと」

東大寺を足早に通り過ぎる
蘭奢待 が 「パキッ」
悲しみは香のなかにきえた
ぼっと

もし縁があるなら、
髪に舞い落ちた淡い花びらのように
リスの穴の中にある松ぼっくりのように
眉に飛び散った滝のしびくのように

あなたを庭越しに見るのかしら?
この跡はあなたへ通じているのかしら?

もし。。。

氷のようなカーテンをぬけたら、
あなたはそこにいるのかしら?

縁があなたをくぎ付けにしたのだから
わけはない
誰にもない

「私には?」

1 note

Project “Ráo”

Xuân có gì mà ham

Mùa xuân là mùa của hoa nở, chim hót, thời tiết ấm áp, trời trong xanh, mây bay bay. Đối với cái nghề dạy tiếng Anh,  mùa xuân là mùa đói đầu tiên trong năm.

Sáng nay tôi nhận được điện thoại từ Chàng. Từ trong cơn ngái ngủ, tôi một khắc bừng tỉnh dậy, quơ cái kính ở đầu giường đeo vào. Cũng không rõ đeo kính có thể khiến tôi nghe giọng chàng rõ hơn không, tôi chỉ muốn một chút tỉnh táo để xác định đúng là chàng mà thôi. Không muốn Chàng nhận ra tôi vừa mới ngủ dậy, tôi tằng hắng mấy lượt rồi mới trả lời.

Em đang làm gì?

Dạ, em đang soạn bài cho lớp tối nay. Có gì không anh?

À, không. Anh chỉ muốn gọi báo em là lớp khai giảng tối nay do học viên đăng kí quá ít nên cancel * .

Cả hai lớp luôn hả anh?

Uhm, vì đợt này học trò trên trường thi cử nhiều.  Chắc sau Tết mới có lớp lại.

Dạ, không sao đâu anh. Cám ơn anh gọi báo em nhé.

Uhm, cám ơn em nhé. Thôi, gặp em ở buổi training nhé.

Dạ, chào anh.

Chào em. À, ….

Tôi chẳng biết mình nên vui hay nên buồn. Đường đường là giám đốc trung tâm lại gọi cho mình để thong báo việc cỏn con, nhưng dù sao cũng là việc mất dạy, tôi chẳng biết nên suy diễn theo hướng nào. Ừ thì thôi lại tiếp tục trùm mền “soạn bài” vậy.

0 notes

Alyssa

I was on the train, half passed out. On the verge of dreaming, I heard a voice whispering to my left ear: “ Why are you leaning to that side? My shoulder is feeling lonely here.” He was never straight about any thing; he had his own way of luring me into his sweet trap. And there I fell, to the bottom I knew slippery wall would never allow me to climb back. Under my eyelid. the starry illusion of dots slowly visibilize the hollow cuts of my life; turned out they all teemed with his everything.

0 notes

Alyssa (2)

She. 

 The fringe of her white dress was letting wave of itself in a sudden whirl of air from the river. On her right shoulder rest the tip of her earring; the sound of which could sweep you into a summer afternoon with the wind chime dangling from the ceiling. With just the corner of her mouth 10 degree diagonally up, it would have been a perfect picture. 

Yeah, would have been. 

It was one of the day that I felt fresh, daring to pull down the car’s window. Lil was excited about the weekend getaway that I had promised her since… forever before. She was humming a random combination of notes, taking things out then putting things in as if she could just unpack right away.

 "I can’t believe we are having our first trip. I mean you’ve been busy with school, and we’ve been delaying…. She. I tilted my head out to catch the green pour of the foliage above while waiting at the stop light. Okay, I shouldn’t have. 

… Well, God had his own reason. 

She was always in a state that gave me the feeling of her being simultaneously into every thing and nothing. Arms both behind her back, she was contemplating moving figures in the street; her interpretation? A question mark. Her dress was so white, and was it just me or was she just about to smile and then our eyes met? I was aware of impatient drivers honking at me, an echoed-from-somewhere voice shaking me off that century-long second and the heavy stone dropped from a height that could trigger new tectonic activities. 

Okay, I’ve gone too far, but I did feel like a volcano was about to erupt inside me; how come a blank look could make you feel so displaced inside? You hated where you were, who you were in company of and what you were doing.

0 notes

Alyssa

She was one of the girl you would not regret winding up marrying. “Winding up” could sound insulting, but believe me, even if that was “winding up”, it would not be a matter if it was her at the end of the aisle holding a shiny silver pair of life handcuffs.

I was checking if all the windows had been closed; there had been a major incident of marker thief and whiteboard vandalism taken under the form of fashionable “graffiti”. Though I would not consider obviously deliberate cleavage depiction and breast size exaggeration true art.

I haphazardly slid the door open and almost dropped my heart down to my stomach on the sight of someone leaning asleep on the desk. I could barely make out any facial figures as it was a bunch of wavy silvery strings of hair, so silky that many years later, I was still confused if it was on a full moon that our first encounter took place. She was giving tiny sounds of breathing, so deep I didn’t dare to check out her face out of rising urge of curiosity. A book was desperately gripping its last page under her right elbow. I immediately reached out for the book just in time before it being fairwelled by the desk corner. She was somewhere between page 40 something and 49 or so, cause the mark of her thumb could still be visiblly made out as if she was angry or emotional while reading.  Jojo Moyes, she claimed, was her latest favourite British author, as proven by the fact that the letter “u” was not typed out in any of her chat lines.  

I love her genuineness.

Read more …

1 note

Alyssa

She stretched her legs on the sofa, sinking between fluffy striped cushions. Burying her face into one while hugging it, she comfortably allowed a smile to invade her normal stiff look.  Two hours ago, he was forking onions from her dish for she indistinctly frowned at their unexpected existence despite the waiter’s guarantee of an onion-free one.  They were in a cab while he impulsively stopped the driver, grabbing her hand and dragging her to see a tree he helped to plant some time in elementary school.  Alyssa sniffed in the long time memorized smell of nature, but all her olfactory was typing down in her odor record was the white wine taste from his breath. It was getting cold and she felt herself eating a frozen grape candy. Has she loved this man already?

She wanted to text him, or was it too soon? He had such large and warm hand.  

He did not reply. Disappointment followed her into sleep with the phone having slipped onto the carpeted living room floor.

Alyssa.. Alyssa…

Jimmy’s eyes are always overflowed with care.  Somehow makes Alyssa feel overwhelmed.

Is it that dream again?

Oh, no, it’s… I’m okay, hon.

Then why this, a finger slid on the corner of her left eye. Liquefied salt has been a part of her every morning since…

Come on, I’ll make you breakfast, walked away Jim from her untouchable core.

At the dining table, they will talk about normal things as ordinary couples; ups and downs; colleagues and bosses; weather and holidays. But this cannot be achieved without two main ingredients: Jimmy’s absolute patience and blinded love for the vulnerable woman sitting in front of him.  He knows she is not all her when with him, but he would rather have this her than no her at all. What is not so good about tranquility?

jK����B


image

tartFra�K���H

1 note

Phần 3: Cảm, say, chững

Khả ơi, về đi! Vợ chồng Vũ bị tai nạn, đang cấp cứu trong bệnh viện!

Có phải người ta thường nói cuộc đời vốn dĩ là vô thường và sinh mệnh của mỗi người đều như sợi tơ mỏng manh treo trước gió? Nhưng sao lại là lúc này, là người này? Ai cũng đấm ngực, ngước mặt lên trời mà trách như vậy. Thật quá bất công. Thật nhẫn tâm. Thật đau đớn.

Trong giây phút chiếc xe lộn nhào 3 vòng trước khi kết thúc nát bét trong tư thế lật ngửa, cả hai người đều hầu như chưa cảm nhận được hoàn toàn nỗi sợ từ ánh sáng trắng lòa trước mặt bao trùm họ. Họ chỉ cảm nhận  phần ngực và bụng bị đai an toàn siết chặt cơ thể đang lơ lửng đảo chiều. Đôi mắt họ còn chưa kịp nhìn nhau lần cuối. Tay họ chưa kịp tìm nhau. Tất cả những gì họ cảm thấy chính là đồ vật bay tứ tung va đập vào mặt và ảng nước lạnh rít từ hai ly cà phê mới mua hắt vào cánh tay và cổ. À, họ còn biết chắc rằng chuyến đi trăng mật của họ lại bị hoãn trước khi mất đi ý thức sau một âm thanh thảng thốt trong đầu. Họ chỉ kịp gọi tên nhau.

….

Christine, will you take this dumbass as your husband?

(tạm dịch: Christine, em sẽ cưới tên ngốc lang bang anh đây chứ?)

Like I have a choice!

(tạm dịch: Em có thể nói không sao?)

Kiss! Kiss! Kiss!

(Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!)

Hai mi mắt mở khép chầm chậm làm quen với bóng tối, Vũ hít sâu một hơi, bất giác cảm nhận được vật gì đó đang hỗ trợ mình hô hấp mà anh không nhớ nổi tên. Ít nhất anh biết mình vẫn còn đang tại thế. Anh muốn nhỏm đầu lên cao để mở rộng tầm nhìn nhưng cảm giác nặng chịch bất động của phần lưng đã ghì anh trở lại với hậu quả của tai nạn kinh hoàng ấy. Phải rồi, Christine đâu?!

Một bóng người khẽ khàng mở cửa bước vào phòng, cảm giác quen thuộc dâng lên đầy ứ trong tim Vũ; tuy chỉ là dáng người đứng cạnh bên,không nhìn rõ mặt nhưng có thể gần như khẳng định Không thể nào..

Vũ! Cậu tỉnh rồi!! Bác sĩ, bác sĩ!!!!

….

Tột cùng

Cậu nghe bác sĩ dặn chưa, không được nhúc nhích , dù chỉ là một cm đâu nhé. Nếu cậu muốn đi toilet thì chớp mắt trái. Nếu ngứa chỗ nào thì chớp mắt phải. Rồi ngứa bên trái hay bên phải thì chớp tiếp theo, mình sẽ giúp cậu.

Giọng nói của mình vẫn chưa đi lạc đâu.

Chưa đi lạc nhưng đã mất 8 phần âm lượng rồi. Ngôn ngữ không lời đôi khi lại hiệu quả hơn rất nhiều đấy.

Khả, mình rất muốn sang thăm Christine, cậu có cách nào không?

Khả kéo ghế cạnh giường bệnh, dùng cả hai tay mình để truyền hơi ấm sang tay bạn, mím môi nói:

Mình không muốn nói dối cậu. Christine…cổ tay Vũ khẽ run lên ..vẫn còn đang hôn mê.

Tại sao?

Thật kì lạ. Một mặt Vũ có thể hiểu được toàn bộ nội dung thông báo của Khả, một mặt anh có cảm giác như không nghe thấy cô nói gì, chỉ là một âm thanh ồm ồm phá rối sự hồi tưởng của anh về tình hình lúc đó. Không có kí ức nào rõ ràng, chỉ là họ lái xe nhà đi chơi biển một chuyến sau cả tuần bận rộn tíu tít cùng cha mẹ Vũ rồi anh ở đây. Tại sao  chấn thương cột sống lại tỉnh dậy nhanh hơn chấn thương sọ não? Không phải té một phát, gãy cột sống, gãy cổ là chết ngoeo hay sao? Chiếc xe sao lại lật nghiêng về bên trái cơ chứ?

Vậy bác sĩ nói thế nào? Cô ấy sẽ tỉnh lại đúng không?

Có thể mai, mốt, 1 tuần hoặc vài tháng. Không ai dám nói trước.

Chắc chắn cô ấy sẽ tỉnh lại. Khả, cậu không biết thôi chứ cô ấy rất khỏe, còn khỏe hơn cả mình ấy chứ. Cô ấy còn nhảy dù, còn nhảy bungee từ thành cầu. Chắc là cô ấy giả vờ ngủ đấy, cô ấy rất thích đùa.

Bàn tay Vũ lật ngược siết chặt cổ tay Khả, ánh mắt vừa kiên quyết vừa tuyệt vọng, cầu xin cô:

Đi. Cậu dìu mình sang bên ấy. Rồi mình sẽ chứng minh cho cậu xem!

Vỹ,  bác sĩ đã nói..

Vậy thì cậu đi dùm mình đi. Nhanh, cậu chỉ cần cù vào lòng bàn chân cô ấy, cô ấy sẽ không nhịn nổi mà phá lên cười ngay! Vỹ vẫn kiên trì van nài, anh mở to mắt để ngăn cho dòng nước mắt chực trào.

Vỹ, mình hiểu tâm trạng của cậu..

CẬU THÌ HIỂU CÁI GÌ!!!

Bầu trời xám xịt. Cành cây khẳng khiu trơ lá. Không khí u tịch.  Đáng lí phải vậy, trong phim. Nhưng sáng nay lại là một ngày nắng đẹp. Ngoài kia dòng chảy cuộc sống liên tục tiếp diễn, rất sống động.  

Lòng người lại chẳng thể yên bình.

Hai ngày sau, tin xấu đến. Ba mẹ của Vũ e ngại sự mất mát đột ngột và quá lớn này sẽ khiến anh gục ngã. Họ quyết định giấu kín đến khi anh hoàn toàn hồi phục và đủ tỉnh táo đế đón nhận.

Con hiểu sự lo lắng của hai bác nhưng chúng ta không có quyền làm thế!

Bác nghĩ cậu ấy sẽ sống yên nếu cơ hội cuối cùng để từ biệt vợ mình cũng bị tước đi hay sao? Họ còn chưa kịp kỉ niệm 1 tháng kết hôn. Họ còn chưa kịp về Mỹ để chung vui cùng gia đình cô ấy. Rồi gia đình Christine sẽ nghĩ về Vũ như thế nào? Người đã thề suốt đời bảo vệ và yêu thương con gái họ mà đến cô ấy ra đi như thế nào, lúc nào cũng không biết!

Con không sợ cậu ấy hận chúng ta, chỉ sợ cậu ấy hận chính mình. Xin lỗi hai bác.

Cảnh tượng một chiếc băng ca di chuyển rầm rập trong tiếng la hét tránh đường có lẽ không xa lạ gì nơi đây. Nhưng cảnh tượng tấm vải trắng che khuất mặt người nằm trên ấy di chuyển vun vút bởi đôi bàn tay phụ nữ nhỏ bé thì thật mới mẻ. Người chết có gì mà phải vội?

Họ cũng chưa từng nghĩ mình phải vội. Họ bông đùa về cái chết.

As long as I live, I will always be there for you.

(Chừng nào anh còn sống, anh sẽ luôn bên em khi em cần.)

What if I die first?

(Nếu em chết trước thì sao?)

Then I will always be there for you to haunt me.

(Thì em sẽ có thể quay về để ám anh mọi lúc)

Lời thề dí dỏm và ngọt ngào đã ác độc ứng nghiệm trên họ.

Roạt!

Vũ ngoặt đầu về phía tiếng động, một hình hài dưới lớp vải trắng tang thương vừa được đẩy vào. Khả nước mắt đầm đìa đứng từ xa nhìn anh, cô cắn môi không thốt nên lời, chỉ biết liên tục gật đầu.

Khả loay hoay đưa Christine nằm song song sát Vũ, do dự kéo vải trùm ngược xuống cổ; toàn thân Vũ rung lên, từng mạch máu của anh căng phồng như muốn vỡ tung. Anh không nhận ra vợ mình. Anh chỉ biết đó là vợ mình.

Khả cầm tay Christine đặt vào tay Vũ rồi nhanh chóng để hai người lại với nhau.

….

Cô ngồi xuống đây một chút đi.

Đình dìu Khả ngồi xuống băng ghế rồi quay sang dặn Vỹ

Cậu trông chừng cô ấy nhé, tôi đi mua khăn giấy.

Đình và Vỹ hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra, chỉ là ai nhanh trí hơn sẽ tìm được đường thoát khỏi tình huống khó xử này. Rõ ràng khăn giấy là một lí do thiên tài.

�����������